Hướng dẫn | Thủy ngân trong thực phẩm: Ăn hải sản an toàn khi mang thai
Phơi nhiễm thủy ngân là mối lo ngại quan trọng đối với sức khỏe trong thai kỳ và thời kỳ cho con bú. Thủy ngân là một kim loại màu trắng bạc, ở dạng lỏng tại nhiệt độ phòng, tồn tại tự nhiên và phát sinh từ hoạt động công nghiệp. Ba dạng chính của thủy ngân gồm thủy ngân nguyên tố, các hợp chất thủy ngân vô cơ và các hợp chất thủy ngân hữu cơ. Thủy ngân hữu cơ đặc biệt đe dọa phụ nữ mang thai và trẻ sơ sinh. Phơi nhiễm methyl thủy ngân không được nhận biết trong thai kỳ có thể gây tổn thương không thể hồi phục cho não và hệ thần kinh của thai nhi.
Nguồn thủy ngân Thủy ngân hiện diện rộng rãi trong tự nhiên và đi vào khí quyển qua sự bay hơi từ nước, các vụ phun trào núi lửa và khí phát thải từ lớp vỏ Trái Đất. Hoạt động khai khoáng, đốt nhiên liệu hóa thạch và khí thải công nghiệp cũng giải phóng một lượng lớn thủy ngân. Thủy ngân tích tụ trong nước và được cá cùng các sinh vật thủy sinh khác hấp thụ, từ đó đi vào chuỗi thức ăn. Thủy ngân từ cá bị nhiễm có thể đi qua nhau thai và gây hại cho thai nhi.
Một số sản phẩm làm sáng da cũng chứa thủy ngân và có thể gây tổn thương thận khi sử dụng kéo dài. Đồng hồ cổ, áp kế, gương, pin cúc áo và đồ trang sức bằng thủy tinh cũng có thể chứa thủy ngân.
Nguy cơ trong thai kỳ Nguy cơ của thủy ngân đối với phụ nữ mang thai và thai nhi đã được ghi nhận từ 1959. Tình trạng ô nhiễm methyl thủy ngân tại vịnh Minamata, Kyushu, Nhật Bản, đã gây tổn thương thần kinh nghiêm trọng ở nhiều trẻ sơ sinh bị phơi nhiễm trong thai kỳ. Bệnh Minamata bẩm sinh bao gồm khuyết tật trí tuệ, lác mắt, kiểm soát cổ kém, co giật, mất thăng bằng, tật đầu nhỏ và phối hợp mắt kém.
Thủy ngân cũng có thể gây ra những ảnh hưởng khó nhận thấy hơn. Các nghiên cứu cho thấy trẻ sinh ra từ những phụ nữ có nồng độ thủy ngân cao hơn đạt điểm thấp hơn trong các bài kiểm tra về khả năng chú ý, ngôn ngữ và trí nhớ, đồng thời có thể phối hợp vận động, tốc độ xử lý và xử lý xúc giác kém hơn.
Giảm hấp thụ thủy ngân Nguồn phổ biến nhất là cá bị nhiễm thủy ngân. Cơ quan Bảo vệ Môi trường Hoa Kỳ đưa ra hướng dẫn về việc ăn cá trong thai kỳ. Phụ nữ mang thai được khuyến nghị ăn không quá hai khẩu phần mỗi tuần, mỗi khẩu phần 140 gam, đối với các loại cá nhiều dầu như cá trích, cá thu, cá hồi, cá mòi và cá hồi chấm. Phụ nữ mang thai, phụ nữ cho con bú và những người đang có kế hoạch mang thai nên tránh các loại cá có hàm lượng thủy ngân cao như cá kiếm, cá mập và cá cờ.
Cá cung cấp các chất dinh dưỡng quan trọng cho sức khỏe của mẹ và sự phát triển não bộ của thai nhi, bao gồm các axit béo omega-3. Lựa chọn các loại cá và động vật có vỏ ít thủy ngân hơn, chẳng hạn như cá nhỏ và hải sản có vỏ, có thể mang lại những lợi ích này đồng thời hạn chế phơi nhiễm của thai nhi.
Phơi nhiễm thủy ngân cũng có thể xảy ra tại nhà. Bóng đèn huỳnh quang bị vỡ và nhiệt kế có thể giải phóng thủy ngân. Không sử dụng máy hút bụi vì việc này có thể phát tán thủy ngân vào không khí; việc dọn dẹp nên do người không mang thai thực hiện.
Thủy ngân trong thời kỳ cho con bú Mặc dù lượng thủy ngân đi qua sữa mẹ tương đối ít, phơi nhiễm vẫn đáng lo ngại vì não và hệ thần kinh của trẻ tiếp tục phát triển nhanh chóng sau khi sinh.
Kết luận Thủy ngân có thể đe dọa sức khỏe của trẻ trong thai kỳ và thời kỳ cho con bú, nhưng cá vẫn là nguồn protein và chất dinh dưỡng quan trọng cho sự phát triển não bộ. Hãy chọn cá ít thủy ngân và tránh thực phẩm nhiều thủy ngân để nhận được lợi ích dinh dưỡng đồng thời bảo vệ em bé.
Hướng dẫn | Thủy ngân trong thực phẩm: Ăn hải sản an toàn khi mang thai
Hướng dẫn | Thủy ngân trong thực phẩm: Ăn hải sản an toàn khi mang thai
Phơi nhiễm thủy ngân là mối lo ngại quan trọng đối với sức khỏe trong thai kỳ và thời kỳ cho con bú. Thủy ngân là một kim loại màu trắng bạc, ở dạng lỏng tại nhiệt độ phòng, tồn tại tự nhiên và phát sinh từ hoạt động công nghiệp. Ba dạng chính của thủy ngân gồm thủy ngân nguyên tố, các hợp chất thủy ngân vô cơ và các hợp chất thủy ngân hữu cơ. Thủy ngân hữu cơ đặc biệt đe dọa phụ nữ mang thai và trẻ sơ sinh. Phơi nhiễm methyl thủy ngân không được nhận biết trong thai kỳ có thể gây tổn thương không thể hồi phục cho não và hệ thần kinh của thai nhi.
Nguồn thủy ngân Thủy ngân hiện diện rộng rãi trong tự nhiên và đi vào khí quyển qua sự bay hơi từ nước, các vụ phun trào núi lửa và khí phát thải từ lớp vỏ Trái Đất. Hoạt động khai khoáng, đốt nhiên liệu hóa thạch và khí thải công nghiệp cũng giải phóng một lượng lớn thủy ngân. Thủy ngân tích tụ trong nước và được cá cùng các sinh vật thủy sinh khác hấp thụ, từ đó đi vào chuỗi thức ăn. Thủy ngân từ cá bị nhiễm có thể đi qua nhau thai và gây hại cho thai nhi.
Một số sản phẩm làm sáng da cũng chứa thủy ngân và có thể gây tổn thương thận khi sử dụng kéo dài. Đồng hồ cổ, áp kế, gương, pin cúc áo và đồ trang sức bằng thủy tinh cũng có thể chứa thủy ngân.
Nguy cơ trong thai kỳ Nguy cơ của thủy ngân đối với phụ nữ mang thai và thai nhi đã được ghi nhận từ 1959. Tình trạng ô nhiễm methyl thủy ngân tại vịnh Minamata, Kyushu, Nhật Bản, đã gây tổn thương thần kinh nghiêm trọng ở nhiều trẻ sơ sinh bị phơi nhiễm trong thai kỳ. Bệnh Minamata bẩm sinh bao gồm khuyết tật trí tuệ, lác mắt, kiểm soát cổ kém, co giật, mất thăng bằng, tật đầu nhỏ và phối hợp mắt kém.
Thủy ngân cũng có thể gây ra những ảnh hưởng khó nhận thấy hơn. Các nghiên cứu cho thấy trẻ sinh ra từ những phụ nữ có nồng độ thủy ngân cao hơn đạt điểm thấp hơn trong các bài kiểm tra về khả năng chú ý, ngôn ngữ và trí nhớ, đồng thời có thể phối hợp vận động, tốc độ xử lý và xử lý xúc giác kém hơn.
Giảm hấp thụ thủy ngân Nguồn phổ biến nhất là cá bị nhiễm thủy ngân. Cơ quan Bảo vệ Môi trường Hoa Kỳ đưa ra hướng dẫn về việc ăn cá trong thai kỳ. Phụ nữ mang thai được khuyến nghị ăn không quá hai khẩu phần mỗi tuần, mỗi khẩu phần 140 gam, đối với các loại cá nhiều dầu như cá trích, cá thu, cá hồi, cá mòi và cá hồi chấm. Phụ nữ mang thai, phụ nữ cho con bú và những người đang có kế hoạch mang thai nên tránh các loại cá có hàm lượng thủy ngân cao như cá kiếm, cá mập và cá cờ.
Cá cung cấp các chất dinh dưỡng quan trọng cho sức khỏe của mẹ và sự phát triển não bộ của thai nhi, bao gồm các axit béo omega-3. Lựa chọn các loại cá và động vật có vỏ ít thủy ngân hơn, chẳng hạn như cá nhỏ và hải sản có vỏ, có thể mang lại những lợi ích này đồng thời hạn chế phơi nhiễm của thai nhi.
Phơi nhiễm thủy ngân cũng có thể xảy ra tại nhà. Bóng đèn huỳnh quang bị vỡ và nhiệt kế có thể giải phóng thủy ngân. Không sử dụng máy hút bụi vì việc này có thể phát tán thủy ngân vào không khí; việc dọn dẹp nên do người không mang thai thực hiện.
Thủy ngân trong thời kỳ cho con bú Mặc dù lượng thủy ngân đi qua sữa mẹ tương đối ít, phơi nhiễm vẫn đáng lo ngại vì não và hệ thần kinh của trẻ tiếp tục phát triển nhanh chóng sau khi sinh.
Kết luận Thủy ngân có thể đe dọa sức khỏe của trẻ trong thai kỳ và thời kỳ cho con bú, nhưng cá vẫn là nguồn protein và chất dinh dưỡng quan trọng cho sự phát triển não bộ. Hãy chọn cá ít thủy ngân và tránh thực phẩm nhiều thủy ngân để nhận được lợi ích dinh dưỡng đồng thời bảo vệ em bé.
Nguồn:
Tổng hợp từ các nguồn trực tuyến